THÁNG 11
XƯỚNG
LỆ THẦM
Một ước mơ chờ mãi
Gần hết cuộc đời người
Vẫn chưa quay bước lại
Từ lúc vượt biển khơi
Đến phương trời xa lạ
Bốn mùa đều nhớ nhung
Khối tình thân nay đã
Cách xa nhau nghìn trùng
Thu về lá vàng rụng
Ngập lối đi muôn nơi
Như vùi chôn ấm cúng
Cảnh gia đình đông người
Kiếm tìm về quá khứ
Để không quên cội nguồn
Mấy mươi năm lữ thứ
Lệ thầm chẳng ngừng tuôn
Minh Hồ
01.11.11
HỌA
GIÒNG LỆ SẦU
Niềm khát khao trông mãi
Sắp qua một kiếp người
Mắt còn nhìn được lại
Quê hương xa ngàn khơi
Ở đất người xứ lạ
Lòng ôm ấp nhớ nhung
Những tấm chân tình đã
Cách ly vạn ngàn trùng
Mỗi khi mùa lá rụng
Gió cuốn bay khắp nơi
Gần đến ngày giỗ cúng
Cha lìa bỏ mọi người
Luôn hoài bảo quá khứ
Dòng nước chảy về nguồn
Dừng bước chân lữ thứ
Khô giòng lệ sầu tuôn
Minh Hồ Đào
02.11.11
XƯỚNG
THU CẢM (2)
Gió lạnh mưa rơi lá trổ vàng
Theo cùng năm tháng chọn mùa sang
Rừng phong đối cảnh thay vầng sáng
Cánh nhạn tung mây lướt dặm ngàn
Hai cõi đông tây… lời sấm động
Năm châu bốn biển tiếng ngân vang
Hỏi người quê cũ còn nghe vẳng
Nhạc khúc suy tư dậy xóm làng !
Nguyễn Gia Linh
HỌA
LŨ LỤT TRỜI THU
Lũ lụt hoang sơ đất võ vàng
Trời buồn ảm đạm lúc Thu sang
Giông gây thành bão nguồn mưa đổ
Gió rít triền miên tận ngút ngàn
Nhìn cảnh thiên tai người vội vã
Trông thuyền đi chuyển tiếng ồn vang
Gọi nhau cấp cứu người nhiều tuổi
Không muốn rời xa khỏi xóm làng
Minh Hồ Đào
09.11.11
THU ĐẾN LÀM CHI
Thu đến làm chi để lá vàng
Nhánh cành trơ trụi mỗi ngày sang
Đường đi khắp nẻo ôi xơ xác
Phố chợ chìm trong vắng lặng ngàn
Mưa xuống gây thêm sầu ảm đạm
Nắng lên khoảnh khắc cảnh vui vang
Lòng người cũng hưởng theo thời tiết
Tốt đẹp trời trong sáng cả làng
Minh Hồ
10.11.11
XƯỚNG
KHÚC TÌNH BÌNH MINH
Phương đông vàng ửng tinh sương
Bình minh chim gọi mây nhường nắng khơi
Hoa khoe sắc thắm tuyệt vời
Vừng hồng tỏa ánh góc trời đẹp trong
Lung linh ngọn cỏ giọt đong
Thảm xanh lấp lánh chiếu lồng không trung
Lặng nhìn lại nghĩ mông lung
Như nghe tiếng vọng cách trùng dương xa
Sương mơ dìu dịu bóng tà
Thẩn thơ quanh lối nơi tha hương nầy
Rạng đông đẹp ngắm dâng đầy
Cách xa tình luống núi vây mịt mờ
Lặng yên gót nhẹ bên bờ
Mặt trời hé nửa từng giờ ngày qua
Đó đây giữa chốn ta bà
Kẻ nương làng cũ, người ra xứ người……
Đặng Xuân Linh
HỌA
NHƯ BÈO NỔI TRÔI
Như bèo một nắng hai sương
Nổi trôi sông suối nào nhường biển khơi
Mộng mơ cuộc hẹn tuyệt vời
Tương lai tích tụ nơi trời sáng trong
Như bèo lang bạt long đong
Mong ngày nào đó thoát lồng giam trung
Chẳng còn lo lắng mông lung
Dừng chân lữ thứ nghìn trùng cách xa
Dù đâu cũng nắng chiều tà
Quê hương yêu dấu thiết tha lòng này
Hoàng hôn mây tím giăng đầy
Hồn sầu kêu gọi giải vây tối mờ
Như bèo trông đợi vô bờ
Lặng yên số kiếp, mãn giờ can qua
Hiện thân vóc dáng ông bà
Bên đàn con cháu tìm ra tình người
Minh Hồ
16.11.11
MONG NGÀY HỘI NGỘ
Khánh thành* thị xã mù sương
Tựa tàu rời bến chẳng nhường biển khơi
Núi cao trông thấy xa vời
Ẩn trong mây bạc che trời xanh trong
Thân người cô lữ long đong
Khác nào chim bị nhốt lồng không trung
Chiều thu tư tưởng mông lung
Nhớ về quê Mẹ ngàn trùng cách xa
Còn đâu những buổi chiều tà
Ngắm nhìn dáng Mẹ thướt tha xứ nầy
Tình thương mẫu tử tràn đầy
Những lời răn dạy bủa vây không mờ
Nghe con thoát nạn tới bờ
Cơ duyên hội ngộ bao giờ chuyển qua
Cháu con sẽ gặp ông bà
Bao năm cách trở lớn ra nên người
Minh Hồ Đào
*Ngày 12 tháng 11 năm 2011 khánh thành
XƯỚNG
THU HUẾ ANH GẶP GIỮA SÀIGÒN
trong thư gửi em anh viết từ quê mẹ
có cánh hoa sao trường mình cũ Văn Khoa
thu SàiGòn hôm nay nắng vàng rất Huế
anh nhớ thật nhiều bao kỷ niệm chưa xa
anh ngồi quán café , nhìn áo màu thanh nữ
đỏ, xanh vàng nhưng thiếu tím anh thương
thu trời Huế ngày tim em còn đang nụ
như môi phượng trường ai e ấp dành anh
sim tím ơi ! Sài Gòn thu anh nắm vội
anh chờ ngày ngang trở lại đường về xưa
áo em thêu hoa tím soan chiều vườn Nội
thêm chút thơ trăng mười sáu tuổi em vừa
trời SàiGòn , hôm ni thu chưa lá rụng
ngồi nhớ em , tà áo trắng cũ Gia Long
em vẫn Huế trong anh dù SàiGòn em sinh sống
nên hôm ni thu Huế anh gặp giữa SàiGòn
Đông Hương
HỌA
BIỆT LY
Từ ngày anh theo đoàn người lìa đất Mẹ
Nơi xứ lạ hồi tưởng thời học Văn Khoa
Nhớ lần anh đi cùng em về thăm Huế
Lòng rất vui cho cuộc hành trình phương xa
Có dịp ngắm dáng hình thướt tha thiếu nữ
Tà áo tím bay theo gió trông dễ thương
Tóc xõa ngang vai với đôi môi cười nụ
Làm xao xuyến vô ngần ở tâm hồn anh
Chưa biết hết Huế mà phải trở về vội
Đường phố Sàigòn trông chờ bước người xưa
Từng lang thang vườn hoa, cánh đồng cỏ nội
Cảnh đẹp quê hương biết tả sao cho vừa
Và thích nhất vào mùa thu lá rơi rụng
Anh đứng đợi em trước cổng trường Gia Long
Mong ước tương lai hai đứa cùng chung sống
Có ngờ đâu ngày đớn đau ly biệt SàiGòn !!!
Minh Hồ
261111
SÀIGÒN GIÃ BIỆT
làm sao quên được những lời dạy của Mẹ
khi vào sinh viên hãy chọn một chuyên khoa
để mai này có dịp về thăm xứ Huế
con không hổ thẹn đời trôi dạt phương xa
dù hôm nay đã trưởng thành một thiếu nữ
với mẹ hiền con vẫn là bé yêu thương
con thích nhất mỗi lần mẹ hé cười nụ
cõi lòng con lãnh lót như chim hoàng anh
bỗng một ngày con đành rời xa mẹ vội
không kịp thốt lời hẹn trở về quê xưa
niềm mơ ước nhìn lại cảnh Huế thành Nội
niềm vui chung con cùng Mẹ tả sao vừa
dòng thời gian tuổi già như chiếc lá rụng
ký ức không phai tựa truyền thuyết Thăng Long
mãi ẩn hiện nơi xứ người con kiếm sống
kỷ niệm thiên thu giây phút giã biệt SàiGòn
Minh Hồ Đào
26.11.11
XƯỚNG
HƯƠNG THU
Đêm thu dịu mát cảnh thư nhàn
Vẳng tiếng tơ đồng dạo phím loan
Mộng thắm bay vờn nơi cõi tục
Mơ nồng lướt lượn chốn trần gian
Niềm thương kín phủ làn sương bạc
Nỗi nhớ mờ che ánh nguyệt vàng
Giấc điệp bao lần say ảo giác
Duyên hài hòa khúc cạnh hồng nhan
Lam vân
HỌA
TRĂNG THU
Trăng thu tỏa sáng nét an nhàn
Xao xuyến tâm hồn bên phụng loan
Điệp khúc niềm vui như sóng vỗ
Cung đàn tình dạo cõi nhân gian
Triền miên tô điểm đời hưng phấn
Mãi mãi không ngừng chạm trổ vàng
Dẫu biết vô thường nhưng vẫn phải
Giữ gìn hình dáng với dung nhan
Minh Hồ
30.11.11
SOI GƯƠNG
Ước mong đời sớm được an nhàn
Bên cạnh người cùng kết phượng loan
An ủi buồn vui trong cuộc sống
Sẻ chia đến phút biệt dương gian
Khi nào mới hết sầu miên viễn
Mỗi độ thu sang lá nhuộm vàng
Ray rứt tâm hồn đêm xuống nhớ
Soi gương mới biết sắc phai nhan
Minh Hồ Đào
30.11.11
THÁNG 10
XƯỚNG
MỪNG LAN HỒ ĐIỆP TRỔ BÔNG
Thân treo lơ lửng giữa tầng không,
Hồ điệp lung linh ửng sắc hồng,
Sáng sớm nắng ươm tươi má phấn,
Chiều tà sương nhuộm mát lưng ong.
Dịu dàng đón gió, vươn mình trổ,
Bẽn lẽn chờ trăng, ngẫng mặt trông.
Hứng giọt mưa thu càng diễm lệ,
Rạng ngời dáng vẻ buổi hừng đông.
Minh Tâm
HỌA
HẠ NHỚ
Hạ đã đi rồi Thu nhớ không
Hôm qua mới thấy áng mây hồng
Ban mai chất chứa màu vàng nắng
Buổi tối nồng nàn hoa bướm ong
Nhộn nhịp người đi chơi khắp nẻo
Ồn ào tiếng gọi réo chờ trông
Bây giờ tất cả đều hoang vắng
Mờ mịt mặt trời mọc hướng đông
Minh Hồ
06.10.11
NHỚ CHA
Dường như từ chốn cõi hư không
Có dáng thân yêu trong nắng hồng
Tiếng của Cha già nay đã khuất
Vọng về nào khác điệu ve, ong
Tràn trề cảm xúc trong tâm não
Ngập cả hồn con nỗi nhớ trông
Ngày tháng không quên bao kỷ niệm
Mùa hè dạo phố giữa người đông
Minh Hồ Đào
06.10.11
THÁNG 09
XƯỚNG
TÌNH XA
Mười tám năm rồi biệt cố hương,
Lòng luôn nghĩ đến, nhuốm sầu vương.
Thương về lối cũ quanh bờ trúc,
Nhớ mãi người xưa chốn học đường.
Hoài niệm đong đưa hồn viễn xứ,
Nợ duyên đeo đẳng kiếp tha phương.
Chiều xuân tuyết phủ buồn vô hạn,
Khắc khoải tình xa luống đoạn trường.
Hoàng Diên Thụy
HỌA
NỖI ĐAU CHUNG
Nắng nơi nào bằng nắng quê hương
Sầu mấy mươi năm vẫn vấn vương
Hình ảnh loạn ly ngày cuối tháng...
Bóng người choáng ngộp khắp con đường
Tranh tìm định mệnh đời lưu lạc
Giành kiếm Tự Do ở bốn phương
Chờ đợi ngày mai trời lại sáng
Nỗi đau chung lấp kín miên trường
Minh Hồ
09.09.11
CƠN MƯA SẦU
Cơn mưa nặng giọt nhớ quê hương
Hạ tiễn Thu về dạ vấn vương
Phượng đỏ không còn khoe sắc thắm
Lá hoa rơi rụng trải đầy đường
Ve sầu ngưng tiếng đàn rên siết
U ẩn buồn trôi giạt bốn phương
Lịm xác quê người hồn tức tửi
Qua lời nhắn gởi suốt đêm trường
Minh Hồ Đào
09-09-11
XƯỚNG
TIẾNG THU SANG
Mượn ý từ hai câu thơ cổ
"Ngô đồng nhất diệp lạc,
Thiên hạ cộng tri Thu "
Chỉ một lá vàng rơi rất khẻ !
Thế nhân đều rõ tiếng Thu sang
Có ai biết được thêm điều lạ ?
Một chút bâng khuâng lúc Hạ tàn .
Chỉ một lá vàng rơi rất khẻ !
Ve sầu thôi hát khúc bi ai
Gió hơi se lạnh,hanh màu nắng
Đủ để hồn thêm mối cảm hoài .
Chỉ một lá vàng rơi rất khẻ !
Trời xanh thay sắc nét trang đài
Mây đan áo mới,xây lầu mộng
Mừng đón Thu về buổi sớm mai.
Chỉ một lá vàng rơi rất khẻ !
Hơi Thu mở ngõ đợi vườn thơ
Bâng khuâng tình nhớ,chào Thu nhé
Mang đến cho đời những ước mơ.
SONG QUANG
9/15/2011
HỌA
TIẾNG “ YÊU ANH”
Ngoài song cửa gió reo khe khẽ
lay mãnh rèm thưa đợi sáng sang
vắng lặng như đang gào thét lạ
căn phòng chờ hiu quạnh mau tàn
Nỗi buồn đâu kéo về khe khẽ
nhớ lại lần nào rẽ bước ai
một buổi chiều hoàng hôn tắt nắng
lời chia tay sao vấn vương hoài
Tiếng “yêu anh” vẫn còn khe khẽ
tâm não chưa xóa dáng ̣diễm đài
mà một thuở không rời đắm đuối
khát khao đời xinh đẹp ngày mai
Thân cô lữ lệ thầm rơi khẽ
than trách trời nỡ bẻ nhánh thơ
cho mãi đi lục tìm dĩ vãng
trong dòng đời ấp ủ cơn mơ
Minh Hồ
15.09.11
KHÔNG NGUÔI
Chẳng phút nào nguôi lòng hỏi khẽ
Khi nào trở lại ngắm xuân sang
Như là thuở nhỏ hồn ngây dại
Giỡn cợt đùa nhau dưới nắng tàn
Chẳng phút nào nguôi lòng hỏi khẽ
Mang thân viễn xứ bởi vì ai
Từng đêm nhỏ lệ thầm than thở
Biến loạn tang thương ám ảnh hoài
Chẳng phút nào nguôi lòng hỏi khẽ
Tiền nhân lập quốc dựng đền đài
Ôi! Trong khoảnh khắc đều tan tát
Tổ quốc không còn ánh sáng mai
Chẳng phút nào nguôi lòng hỏi khẽ
Bây giờ có những trẻ con thơ ?
Hồn nhiên chạy nhảy khi mưa đến
Giống lúc mình xưa khao khát mơ
Minh Hồ
16.09.11
LỜI NÓI KHẼ
Nơi đó nghe đây lời nói khẽ
Áo choàng vào ấm áp đêm sang
Cho hơi lạnh chẳng còn xa lạ
Mùa tuyết rơi hoa héo úa tàn
Nơi đó nghe đây lời nói khẽ
Vắng nhà xa nhớ mỏi mong ai
Trời bừng sáng ngập tràn tia nắng
Sao cuộn tròn chăn gối ngủ hoài
Nơi đó nghe đây lời nói khẽ
Dù nhà nhỏ cứ tưởng lâu đài
Có hoàng tử dấu yêu trong mộng
Cùng nắm tay đi dạo buổi mai
Nơi đó nghe đây lời nói khẽ
Cả ngày cặm cuội viết vần thơ
Lãng quên hết để lòng vui nhé
Xem cuộc đời người tựa giấc mơ
Minh Hồ Đào
16.09.11
XƯỚNG
CÒN ĐÂU NÉT ĐẸP CHÂN QUÊ !
( Nhại theo thơ Nguyễn Bính)
Chiều qua,thành phố em về
Chờ em đầu ngõ,cây me trường làng
Ôi thôi ! tôi quá ngỡ ngàng
Váy cao bó sát,dung nhan mặn mà
Còn đâu áo vải bà ba ?
Quần thung đen nhánh thiết tha dịu dàng?
Còn đâu mắt biếc mơ màng ?
Mày thanh đậm nét hai hàng mi cong ?
Tóc ,tay nhuộm đỏ môi hồng !
Chân mang cao gót,cổ vòng hạt trai
Em giờ đâu kém thua ai !
Điện thoại di động , quàng vai bóp tiền
Còn đâu dáng vẻ ngoan hiền !
Của thời hai đứa kiềng kiềng nhảy dây
Bỏ thời con gái thơ ngây
Ruộng đồng,chân đất của ngày xa xưa !
Phải em giữ dáng quê mùa
Thật thà,chất phác lại vừa dễ yêu .
SONG QUANG
HỌA
CÕI NHỚ
Đêm sang cõi nhớ mang về
Thuở cùng em nhặt lá me đầu làng
Ước mong đời thoát ngỡ ngàng
Đừng đem xa cách tàn nhan sắc, mà...
Tưởng chừng khoảnh khắc năm ba
Làm sao bôi xóa thướt tha dễ dàng?
Nào ngờ anh chuốc muộn màng
Em đi gởi lại đôi hàng chữ cong
Biến tan cảm giác mơ hồng
Niềm vui đôi lứa trong vòng gái trai
Trái tim đã vướn sầu ai
Truân chuyên gồng gánh hoằng vai kiếm tiền
Lắng sâu quá khứ dịu hiền
Giỡn đùa lấy cỏ làm kiềng, thắt dây...
Qua thời say đắm ngất ngây
Bên nhau bắt bướm mỗi ngày lúc xưa
Đến khi lứa tuổi giao mùa
Hoa tình trổ sắc cho vừa nụ yêu
Minh Hồ
30.09.11
HỒI NIỆM
Biết bao kỷ niệm tràn về
Hè sang gió thổi lá me khắp làng
Suy tư một chút ngỡ ngàng
Trước lời khen tặng dung nhan mượt mà
Nhớ thời lứa tuổi năm, ba
Đuổi chơi cút bắt không tha dễ dàng
Trượt chân đau xót nào màng
Rủ nhau tìm cá dưới hàng đê cong
Mặc cho sương phủ mây hồng
Anh trao nhẫn cỏ thay vòng ngọc trai
Lao đao, lận đận như ai
Phương xa trĩu nặng hai vai kiếm tiền
Cuối đời trông cậy bạn hiền
Buồn vui chia sẻ tựa kiềng kết dây
Nhìn hoàng hôn xuống lòng ngây
Sắc trời tím thẩm tháng ngày khi xưa
Mong sao cây trái được mùa
Dân làng vui hội thương vừa quý yêu
Minh Hồ Đào
30-09-11
XƯỚNG
Thưa rằng đến lượt thì lên
Dù hay dù dở dám quên phận mình
Chỉ mong "hạ thủ lưu tình"
Cùng nhau giữ mối duyên lành sau xưa.
Tuổi Thọ
Tuổi thọ xem ra nói cũng thừa
Trăm năm cuộc sống ấy là vừa
Hai vai nhật nguyệt đôi vầng chiếu
Tứ túc đông đoài bốn hướng đưa
Cái bả vinh hoa dù nặng nhẹ
Mối duyên thời thế dẫu mau thưa
Tinh anh là quý trời cho hưởng
Có được bao nhiêu cũng chẳng từ
Bùi Tiến
HỌA
Cùng nhau thắp ngọn đuốc lên
Cho tròn tâm huyết không quên cội mình
Vì luôn ôm mối tâm tình
Mỏi mong non nước an lành như xưa
CÒN GÌ HƠN...
Dùng thơ tâm sự sẻ chia thừa
Hiểu bạn cùng nhau muốn sống vừa
Sáng sớm trời lan tỏa nắng ấm
Tối về trăng soi gió đong đưa
Bạn bè cạn chén trà tâm đắc
Bỏ mặc cuộc đời qua kẻ thưa
Nào nghĩ vinh hoa phú quý hưởng
Cuối tuần xướng họa thỏa ngôn từ
Minh Hồ Đào
01-09-11
Bốn phương thi hữu gởi lên
Vần thơ họa nhắc đừng quên tới mình
Để cho đẹp tấm chân tình
Bao năm đã kết tốt lành mùa xưa
Tìm đâu
Có nói ra nhiều cũng thấy thừa
Lời hay ý đẹp biết sao vừa
Lòng người sâu cạn nào đo được
Thật giả tìm đâu để đến đưa
Gởi gấm thân sinh từ cát bụi
Trao hồn về cõi phúc trình thưa
Rằng là nhân quả luôn luân chuyển
Tuổi thọ ngắn dài khó khước từ
Minh Hồ
01-09-11
THÁNG 08
XƯỚNG
NHỚ CÂU TỤC NGỮ...
Người ơi... ! tục ngữ, ca dao,
Khi thương khó dứt, khi trao khó tường.
Lỡ yêu khi bỏ thì thương,
Trót vương dù tội trăm đường cũng đi .
Tương tư gieo xuống vần thi,
Nhớ nhung thơ viết câu chi chẳng rành .
Gởi M một lá thư xanh ,
Loay hoay viết mãi năm canh chưa rồi .
Mỏi mòn trong héo ngoài tươi ,
Bỏ thương vương tội khóc cười riêng tây .
Khung trời ảm đạm heo mây,
Ngậm ngùi trách gió thổi bay lá vàng .
Nguyễn Thành Tài
HỌA
LỜI RU
Từ lời ru của đồng dao
Tình yêu cha mẹ gởi trao tận tường
Phủ đầy mái ấm tình thương
Khắc ghi trên khắp nẻo đường con đi
Nhớ ngày con trẻ đi thi
Những lời khuyên nhủ điều chi không rành
Tóc nay đã đổi màu xanh
Đêm trường thao thức qua canh sáng rồi
Tuổi xuân lòng mãi vui tươi
Bây giờ cô độc khóc cười phương tây
Trời sầu lãng đãng đám mây
Lấp che tia nắng mất bay màu vàng
Minh Hồ Đào
26.08.2011
CHẲNG BAY NÉT VÀNG
Biệt ly lòng tựa lưỡi dao
Cắt từng khúc ruột đau trao tận tường
Sàigòn ghi khắc yêu thương
Trong tim viễn khách, nhớ đường xưa đi
Đêm về réo gọi hồn thi
Triền miên tự hỏi làm chi rọt rành?
Truyền bao thế hệ xuân xanh
Hãy chờ đợi lúc tàn canh sáng rồi
Điểm tô sông núi xinh tươi
Anh hùng, nữ kiệt, tiếng cười nàng Tây
Một thời nổi gió mưa mây
Thiên thu chiến tích chẳng bay nét vàng
Minh Hồ
27.08.2011
XƯỚNG
Hôm nay đến lượt đưa bài xướng
Tìm mãi đề tài, lưỡng lự sao !
Cầu may thơ ý dạt dào,
Mấy vần viết vội đặng trao đúng kỳ.
MỘT MAI KIA…
Gởi người, thơ viết buổi hôm nay
Để một mai kia nhớ lại ngày…
Khi sợi tóc đời chưa bạc trắng,
Lúc môi hồng thắm vẫn mềm say.
Tình thơm áo lụa pha màu nắng,
Duyên đẹp tóc thề nương gió bay.
Ân nghĩa bến thuyền luôn thắm thiết,
Hương thu thơm ngát giữa trời mây.
Man Ho
HỌA
Thi hữu Mẫn Hồ ra đề xướng
Lòng này nở nào lưỡng lự sao
Dù cho ý chẳng dồi dào
Câu thơ ngắn ngủi gởi theo chu kỳ
NẾU MAI NẦY...
Trả lại ai, vần thơ sáng nay
Cho lòng vơi vương vấn đêm ngày
Nhớ nhung kỷ niệm tình đôi lứa
Mong đợi mai này duyên đắm say
Hạnh phúc bên nhau cho hết kiếp
Trăm năm đừng có như sương bay
Nếu mà lỡ làng mang xa cách
Chẳng để chữ tình tận cõi mây
Minh Hồ
19.08.11
Sáng nay cảm tác bài gởi xướng
Một Mai Kia đời có ra sao !
Mong duyên cứ mãi dạt dào
Khi thuyền cập bến nhẫn trao hẹn kỳ
MONG MAI KIA...
Vần thơ trao chuốt sáng hôm nay
Mong được khắc sâu theo tháng ngày...
Tất cả niềm riêng đem tẩn liệm
Không còn mê muội với cơn say
Hoa đời tươi thắm tràn yêu dấu
Bướm lượn vườn xưa hương vẫn bay
Hạnh phúc trào dâng như bất tận
Ùa vào lấp khoảng trống chân mây
Minh Hồ Đào
19-08-11
XƯỚNG
VỌNG TIẾNG RỪNG PHONG
Mới đó mà Thu lại chớm sang
Overland Park dáng mơ màng
Mơn man gió úa trêu trời biếc
Vàng vọt nắng hanh ghẹo núi ngàn
Lá nhớ rụng đầy miền ký ức
Cành thương giăng ngập lối thời gian
Rừng phong vọng tiếng chim xa xứ
Tha thiết gọi bầy giọng chửa khan
ĐTT
HỌA
HƯƠNG TÌNH LAN TỎA
Vạn vật phủ trùm bóng tối sang
Tâm hồn dâng điệp khúc mơ màng
Mong ngày quay gót về quê cũ
Chờ đợi không còn trông ngút ngàn
Đất khách bao năm ôm khát vọng
Trời sầu tan biến cõi nhân gian
Hoa tình lan tỏa hương ngào ngạt
Mải miết gọi vui dẫu tiếng khan
Minh Hồ
12.08.11
XƯỚNG
ƯỚC MONG
Hãy nói lời chân thật
Phát xuất từ đáy lòng
Sự dối gian chôn cất
Cho đời mãi mặn nồng
Tâm hồn người say đắm
Chuỗi thời gian bên nhau
Hoa tình phô sắc thắm
Không để phút buồn đau
Mong sao đừng tan vỡ
Ước mơ dù nhỏ nhoi
Hành trình không trắc trở
Đường trăng luôn sáng soi
Hãy nói lời thành thật
Để thấy lòng thảnh thơi
Bước đi không cúi mặt
Niềm vui chung không vơi
Minh Hồ Đào
05.08.11
HỌA
KHÁT KHAO
Thế gian thường chẳng thật
Không đo được thước lòng
Thành tâm đem giấu cất
Đắng cay hơn thơm nồng
Hững hờ và lụy đắm
Gần nhau rồi xa nhau
Mau quên thời son thắm
Cho ôm ấp sầu đau
Cuộc tình hay dang dở
Hũy diệt mầm vừa nhoi
Nhớ nhung đêm trăn trở
Tàn tạ trước gương soi
Khát khao lời nói thật
Để đường trần thảnh thơi
Tan biến đời hai mặt
Niềm tin hết chơi vơi
Minh Hồ
05.08.11
THÁNG 07
XƯỚNG
BAO GIỜ HỘI NGỘ
Sáng mùa hạ bỗng nhiên mưa đổ
Cơn nhớ nhung tìm chỗ quê xa
Hôm nay dù tuổi chiều tà
Ngày qua tháng lại thiết tha chẳng mòn
Lòng mong chờ vẫn còn sâu đậm
Dẫu tha phương thăm thẳm xứ người
Lê thê chân bước chơi vơi
Mùa đông tuyết phủ khắp trời giá băng
Giấc chiêm bao cũng hằng khao khát
Cảnh thanh bình bát ngát tình thương
Bao giờ hội ngộ đồng hương?
Châu về hiệp phố vô lường mừng vui
Minh Hồ
290711
HỌA
DUYÊN THẮM TÌNH QUÊ
Dạo bước theo hàng cây bóng đổ
Nắng trải dài khắp chỗ gần xa
Trẻ con chạy dưới ánh tà
Nhớ ngày xưa cũ thướt tha lối mòn
Con đường đê có còn in đậm
Cánh diều bay cao thẳm lòng người
Nỗi đau chồng chất đầy vơi
Hạ tàn, thu trở đông trời lạnh băng
Dù đã qua một thời thèm khát
Muôn hoa tỏa thơm ngát yêu thương
Duyên tình ấm áp quê hương
Triền miên không thể tả lường nỗi vui
Minh Hồ Đào
29-07-11
XƯỚNG
RỘN RÃ NIỀM VUI
Nhân ngày Quốc khánh CANADA (1-7)
Mua vé du thuyền với bạn ta.
Ngắm cảnh pháo bông bay rực rỡ,
Xem đèn bên phố tựa sao sa.
Ba giờ ngồi ngắm êm ru quá,
Hai bửa uống ăn đầy đủ mà.
Gió mát đưa hồn vào cõi mộng,
Ontario hồ rộng thật bao la.
Ontario hồ rộng thật bao la,
Gầm rú máy bay biểu diển ra.
Chim lượn vào mây tung cánh nhộn,
Cá vờn dưới nước quyện đàn,ca...(nhảy,đàn,ca,trên du thuyền).
Ôm cần lặng lẽ trên tàu nhỏ,
Gác tiếng ồn ào ở khoảng xa.
Vẫn cứ ung dung câu cá mãi,
Thuyền êm ,cảnh đẹp,thỏa lòng ta.
Thanh Khang
Toronto 8-7-2011
HỌA
NGÀY VUI XỨ LẠ
Ngày vui chung của nước CANADA
Đến lượt mai này xứ Pháp ta
Mừng Quốc Khánh Mười Bốn tháng Bảy
Khắp trời tỏa sáng pháo bông sa
Đàn ca hát xướng đầy đường phố
Mọi nẻo loang vang chẳng dứt mà
Tiếng nói giọng cười muôn nhộn nhịp
Như là sóng vỗ triền miên la
Như là sóng vỗ triền miên la
Đêm ấy con tàu tách bến ra
Tay vẫy không ngưng dù khoảnh khắc
Tâm hồn sầu giấu tiếng kêu ca
Nhìn theo lặng lẽ nào hay biết
Cho đến nhỏ dần bóng mờ xa
Tự hỏi khi nào mới gặp lại
Người thân quê cũ đợi chờ ta
Minh Hồ
09.07.11
THÁNG 06
XƯỚNG
CUỘC NHÂN SINH
Một cõi an bình vọng viễn phương
Tu thân dưỡng tánh gắng noi gương
Chuông ngân tỉnh mộng nơi trần thế
Mõ lắng thiền tâm chốn Phật đường
Dục vọng lâng bay làn khói bạc
Ðam mê nhẹ thoảng áng trầm hương
Lòng trần niệm tục dần quên bẵng
Giác ngộ cuộc đời hết vấn vương
Lam Vân
HỌA
THANH BÌNH XUÂN CŨ
Bao giờ dừng lại bước tha phương
Buồn rượi mỗi lần đứng trước gương
Thấy tóc màu đen còn mấy sợi
Trông vầng trán lắm nét nhiều đường
Triền miên ôm ấp sầu xa xứ
Mong mỏi có ngày về cố hương
Chờ đợi mấy mươi năm khát vọng
Thanh bình xuân cũ vẫn còn vương
Minh Hồ
24.06.11
XƯỚNG
TÌNH THƯƠNG KHÔNG GIÀ
Mỗi chiều dạo quanh vườn
Tay trong tay mến thương
Kể chuyện về quê Ngoại
Nơi kiếp sống buồn vương
Có những đêm trời lạnh
Quây quần khi vào đông
Trò chuyện cười vui vẻ
Nguồn phúc thêm ấm nồng
Mấy mươi năm đã qua
Tình thương thêm đậm đà
Thời gian pha tóc bạc
Gió sương nám làn da
Đôi môi hồng nhạt thắm
Đôi mắt bớt màn trong
Hạnh phúc thơ đầy mộng
Giấc mơ đẹp đã mong…
Đặng Xuân Linh
HỌA
TRIỀN MIÊN VÒNG ƯỚC MONG
Nắng mai trải đầy vườn
Cánh bướm tỏ tình thương
Hoa khoe mầu sắc ngoại
Phấn hương nhụy vấn vương
Say mê quên đơn lạnh
Tiết trời mới tàn đông
Phố phường còn vắng vẻ
Không gian chưa ấm nồng
Ngày tháng mãi trôi qua
Tuổi đời người la đà
Sợi tóc dần nhuộm bạc
Vóc dáng gầy, nhăn da
Vạn vật xinh tươi thắm:
Ánh trăng giữa trời trong
Dòng sông xanh mơ mộng
Triền miên vòng ước mong...
Minh Hồ
17.06.11
TRĂNG KHÔNG GIÀ
Trăng rằm rọi sáng vườn
In dáng Chị Hằng thương
Lá chen hoa xào xạc
Theo hướng chiều gió vương
Xuân vẫn còn tiết lạnh
Dù trời đã hết đông
Phố phường trông hiu quạnh
Nhưng mái ấm mặn nồng
Thời gian sao chóng qua
Tàn liểu rũ la đà
Trên mặt hồ soi bóng
Hơi lạnh thấm thịt da
Tiếng côn trùng rên rĩ
Giữa màn đêm lắng trong
Phá tan bầu mơ mộng
Cõi tâm hồn hằng mong...
Minh Hồ Đào
17.06.11
XƯỚNG
VANG MÃI KHÚC TRƯỜNG CA
Trời Nam nước Việt của dân ta
Giống Lạc non Hồng một dải xa
Vạn thuở mênh mông bờ biển cá
Ngàn năm bát ngát cánh đồng hoa
Trang đời sử sách noi gương sáng
Cõi mộng kinh luân gợi bóng tà
Bắc thuộc không còn mơ tưởng nữa !
Đống Đa vang mãi khúc trường ca
Nguyễn Gia Linh
HỌA
TIỀN TUYẾN KHẢI HOÀN CA
Bóng quê khắc đậm ở tim ta
Dù bước tha phương vạn dặm xa
Mãi mãi bên đời ôm quá khứ
Triền miên tưởng nhớ tuổi niên hoa
Một ngày sông núi cơn nguy biến
Năm tháng lên đường chống dẹp tà
Đem lại hậu phương bầu tĩnh lặng
Vui mừng tiền tuyến khải hoàn ca
Minh Hồ
09.06.11
HOÀI NIỆM
Lúc nhỏ sinh ra ở nước ta
Lớn lên lưu lạc tận phương xa
Không quên hình ảnh thanh bình ấy
Còn nhớ quãng ngày vui bướm hoa
Biết đến khi nào tìm lại được
Khung trời thơ mộng buổi chiều tà
Trên giòng sông Cửu đêm trăng tỏ
Mỗi sáng chào cờ hát quốc ca
Minh Hồ Đào
10.06.11
THÁNG 05
XƯỚNG
NGÀY MỚI
Đêm dài u tịch lững lờ qua.
Ríu rít chim reo, nắng sáng lòa.
Tỉnh giấc, mây còn lưu luyến núi,
Ngây tình, bướm mãi cợt đùa hoa.
Lao xao cành lá, vài cơn gió,
Sảng khoái tâm tư, mấy tách trà.
Vạn vật tưng bừng vươn sức sống,
Đất trời rộn rã mối giao hòa.
Minh Tâm
HỌA
ƯỚC MƠ
Ước mơ theo ngày tháng trôi qua
Hy vọng về quê cũ lập lòa
Ánh mắt triền miên sầu chẳng lắng
Bờ môi còn héo úa hương hoa
Bước chân phiêu bạt chưa dừng lại
Vui thú điền viên bên ấm trà
Thanh thản dòng đời cho đến lúc
Làn hơi cùng hương khói chan hòa
Minh Hồ
27.05.11
TIN MỚI
Tin mới đưa ra mấy ngày qua
Hạnh phúc cho ai mắt bị lòa
Đem ghép điện tử vào nhãn thể
Tha hồ đọc sách ngắm muôn hoa
Mỗi ngày kỹ thuật càng tân tiến
Hy vọng tương lai phát đại trà
Không kể giàu nghèo đều được chữa
Buồn vui sướng khổ thuận tâm hòa
Minh Hồ Đào
27.05.11
XƯỚNG
TẤM LÒNG BỒ TÁT
Thắm thoát đến ngày Phật đản sanh
Thổi luồn gió mát thấm hương lành
Tìm trong kỷ vật ngàn năm giữ
Gởi giữa trang thơ thế hệ dành
Một khối chân tình luôn gắn bó
Bao niềm thiện cảm mãi trung trinh
Tấm lòng Bồ Tát, vầng trăng sáng
Thể hiện muôn đời với sử xanh
Nguyễn Gia Linh
05-05-2011
HỌA
LỜI PHẬT DẠY
Tiếng khóc chào đời lúc mới sanh
Ước mong tươi sáng nhân duyên lành
Tâm luôn an lạc không lo nghĩ
Cõi phúc tương lai sẵn để dành
Lòng nguyện theo gương Ngài dẫn lối
Tựa hoa sen đượm mãi hương trinh
Khắc ghi sâu đậm Mười Điều Niệm
Lời Phật lan truyền mãi mãi xanh
Minh Hồ Đào
07-05-11
VŨ TRỤ BỒ TÁT
Theo luật luân hồi nghiêp tử sanh
Cho nên cố giữ sống hiền lành
Từ bi bác ái làm căn bản
Hậu kiếp không xa phúc để dành
Giữa chốn trần ai đầy bể khổ
Lọc lừa gian dối ít thanh trinh
Ước gì tất cả lòng Bồ Tát
Vũ trụ tình thương luôn thắm xanh
Minh Hồ
08.05.11
XƯỚNG
GIẤC MƠ XUÂN
Hoa ơi sao nở vào Xuân !
Buồn cho Đông, Hạ, Thu tàn hắt hiu !
Lá, Hoa rơi rụng muôn chiều ,
Xác thân trơ trọi tiêu điều... cành khô .
Đợi Xuân, đợi đến bao giờ ?
Chờ Hoa chờ mãi thẫn thờ vì Hoa !
Ước gì Xuân đủ bốn mùa,
Hoa luôn khoe sắc vui đùa với Xuân .
Nguyễn Thành Tài
HỌA
MONG XUÂN VỀ
Ngày mai trời sẽ sang Xuân
Trần gian tan biến hoang tàn, điều hiu
Nắng vàng tươi trải sớm chiều
Lá xanh trùm phủ nhánh đều hết khô
Mong Xuân từng phút, giây, giờ
Chùa chiền cho đến nhà thờ đầy Hoa !
Hương thơm lan tỏa giao mùa
Khắp nơi già, trẻ nô đùa đón Xuân
Minh Hồ
07.05.11
NÀNG XUÂN
Tưng bừng đường phố đón Xuân
Thoát ly đông giá đã tàn quạnh hiu
Không còn trông cảnh trời chiều
Tuyết rơi tầm tả phủ đều đất khô
Nhạc, thơ, tuy đã hết giờ
Vườn lòng luôn chẳng ơ thờ muôn hoa
Thi nhau khoe sắc giao mùa
Bướm ong bay lượn cợt đùa nàng Xuân
Minh Hồ Đào
07.05.11
THÁNG 04
XƯỚNG
HOÀI HƯƠNG
Ðã bốn mươi năm sống nước ngoài
Lâng bao kỷ niệm khó mờ phai
Tìm trong quá khứ thời hoa mộng
Nhớ lại xưa ngày thuở tráng trai
Ðất Mẹ thâm tình thêm trĩu dạ
Quê người nghiệp dĩ mãi quằn vai
Hoài hương ước vọng đời du tử
Dừng bước giang hồ kiếp vãng lai
Lam Vân
HỌA
THA PHƯƠNG
Từ khi lìa bỏ nước ra ngoài
Xứ lạ tha phương chẳng nhạt phai
Hình ảnh quê hương mình thuở ấy
Thanh bình ca hát gái cùng trai
Cánh đồng lúa chín vàng thơm ngát
Trăng sáng soi người gánh nặng vai
Đâu có ngờ mang thân, lạc bước
Suốt đời miên viễn bất trùng lai
Minh Hồ
22.04.11
TÌNH ĐỜI
Tình đời khó đoán ở bên ngoài
Tưởng chẳng quên nhưng lại chóng phai
Một sớm một chiều dìm nỗi nhớ
Quãng ngày thơ mộng gái và trai
Yêu thương chớm nụ như hoa trổ
Đôi lứa cận kề vai sánh vai
Mơ ước một ngày chung lối bước
Đường duyên sáng chói rực tương lai
Minh Hồ Đào
23.04.11
XƯỚNG
MỘT NGÀY ĐÃ XƯA
khuya nay giữa cuộc hành trình
em là cánh vạc song hình với anh
cạnh em, dang rộng cánh tình
trở về trên thảo nguyên trinh xây nhà
(dường như vạc đậu bờ tre
ngủ trên lá uá chưa hề biết yêu
năm xưa chân mỏi, liêu xiêu
đêm trăng mơ bóng chim chìu từng đôi )
hương thời gian tưởng mất rồi
gấp trong bồ nhớ, gửi trời hoàng hôn
long lanh, mi ướt át hồn
lần khân tim giục giã bồn chồn khua
giấc đêm bay xuống kế thừa
cơn mùa đổ lá Thơ vừa rong theo
Thơ trêu em, cánh vạc nghèo
cho này, giữ nhé, túi đèo bồng thương
từng là một cánh vạc hoang
đêm nay lạc giữa mây đoàn hạc vươn
em bay, ấp úng, tình ươm
giữa vùng lộng gió trăng rừng hôn em
Đông Hương
HỌA
TÌNH XƯA ĐÃ HẾT
Mai đây anh sẽ đăng trình
Phương nào cũng nhớ dáng hình cùng anh
Một thời trao gởi thư tình
Ước mong ngày đó thanh trinh một nhà
Bờ ao bao bọc lũy tre
Chứng lời nam nữ chưa hề nói yêu
Dẫu lòng đang muốn dẹo xiêu
Như cành nhánh trúc, nuông chìu bước đôi
Tình nhân xưa đã hết rồi
Vì em lìa bỏ khung trời hợp hôn
Anh đây đau nhói linh hồn
Nghe trong quá khứ tâm bồn dội khua
Thiêng liêng giây phút giao thừa
Pháo rền vang nổ chưa vừa vui theo
Cười đâu phân biệt giàu nghèo
Thế nhân đầy ắp gánh đèo mến thương
Mãnh đời nào khác bãi hoang
Xác xơ bởi chẳng kết đoàn tiến vươn
Vườn tim mong mỏi hạt ươm
Sum xuê xanh mướt khu rừng nơi em
Minh Hồ
14.04.2011
XƯỚNG
VU VƠ
Có những đêm khó ngủ
Ôn lại thời đã qua
Nhớ về hương thôn cũ
Cảnh tình đà vắng xa
Thời gian dài còn nhớ
Một thứ tình vu vơ
Trường cũ ngầm thơ trở
Vẫn hoài tưởng bâng quơ
Đường chia đôi lối rẻ
Ngày nay cũng khác xưa
Tiết thường khơi quạnh quẽ
Mưa rơi cũng có thừa
Ngồi bên khung cửa kính
Nhìn nắng chiều hoài mơ
Đường đất xưa yên tịnh
Nhớ về một người thơ
Đường xưa nay thay dạng
Trí nhớ xóa dần qua
Và theo bao ngày tháng
Sương khói cũng phôi pha
Đặng Xuân Linh
HỌA
XONG PHA
Nhìn vầng trăng chưa ngủ
Thấy mây lững lờ qua
Xem chú Cuội xưa cũ
Ngắm chị Hằng thật xa
Trung Thu nào mãi nhớ
Những lời nói vẫn vơ
Đêm về thức trăn trở
Mối tình đầu bâng quơ
Dòng đời nhiều ngả rẽ
Lãng mạn đắm chìm xưa
Khi cô đơn quạnh quẽ
Nghị lực khó dư thừa
Kỷ niệm hằng trân kính
Đậm đà nguồn ước mơ
Quê nhà thuở yên tịnh
Nét vui cười tuổi thơ
Tất cả giờ biến dạng
Cánh thời gian bay qua
Bên chuỗi buồn năm tháng
Cuộc hành trình xong pha
Minh Hồ Đào
ĐI XA
Nắng vàng còn say ngủ
Dù ngày mới bước qua
Thời tiết vẫn như cũ
Mùa đông chưa đi xa
Ba tháng hè mãi nhớ
Phút giây thấy bơ vơ
Chia tay nhau lòng trở
Tâm hồn sao buồn quơ
Dẫu mai này ngả rẽ
Không quên mái trường xưa
Bên dòng đời quạnh quẽ
Xứ người đêm giao thừa
Tiếng người thầy tôn kính
Còn trong trí ước mơ
Giờ Cổ Văn lặng tịnh
Lắng nghe giảng bài thơ
Hay bài toán đa dạng
Khó khăn cũng vượt qua
Đã cất vào năm tháng
Nay mái đầu bạc pha
Minh Hồ
08.04.2011
THÁNG 03
XƯỚNG
LÁ THƯ XANH
Mùa Xuân tôi gởi lá thư xanh
Chuyển đến người thương thỏa mộng lành
Tất cả không buồn theo mái tóc
Ngắm nhìn sương mỏng, bóng trăng thanh.
Một khoảng không gian tràn ý sống
Cho ngàn hoa nở thắm hương trinh
Bóng chiều trước ngõ còn lay động
Như sóng Trường Sa mãi gợn tình
Nhìn chiếc tàu đi chở bóng hình
Của người thân mến thoáng lung linh
Biết rằng tất cả không tròn đợi
Sao thấy lòng vương chút nghĩa tình!!!
Có phải lần đi là vĩnh biệt!
Thì thôi ta giữ lấy thâm tình
Chút hương ngày cũ còn sâu đậm
Đâu dễ phôi pha, bổn phận mình…
Nguyễn Gia Linh
HỌA
KHỐI SẦU
Thời gian phai nhạt cuộc đời xanh
Đã mấy mươi năm ở đất lành
Lòng vẫn hằng mong ngày trở lại
Làng xưa thôn cũ, thuở xuân thanh
Như cánh chim bay rời khỏi tổ
Kiếm tìm nơi chốn tịnh yên trinh
Bốn mùa hoa nở hương lan tỏa
Bát ngát mùi thơm, cảnh hữu tình
Nào có biết đâu toàn ảo hình
Cõi trần thêu dệt chuyện thiêng linh
Thiên thu sông núi không dời đổi
Sao lại giờ đây tan rã tình ???
Một chuyến chia tay ai cũng có
Trong đời đau khổ bởi vì tình
Lỡ làng hai chữ nghe đơn giản
Là khối sầu cân nặng trĩu mình...
Minh Hồ
01.04.2011
MONG MỎI
Mùa xuân hoa nở nẩy chồi xanh
Cây tốt mọc lên từ đất lành
Chim lạ đua nhau ngân tiếng hót
Rộn ràng hòa lẫn những âm thanh
Nắng sớm mưa chiều ươm nhựa sống
Tuổi thơ sung sướng những ngày trinh
Tâm hồn trong trắng, không ngờ có
Cuộc sống tha hương vỡ mối tình
Khắc khoải canh thâu khó tượng hình
Khói sương trong đó có hương linh
Từ nơi thăm thẳm sầu u uất
Tiềm ẩn niềm đau đớn cuộc tình
Biết rằng dang dở là ly biệt
Tim vẫn khắc ghi một khối tình
Dù suốt đường trần tuy vất vả
Vẫn mong hạnh phúc đến đời mình
Minh Hồ Đào
01.04.2011
XƯỚNG
NỖI LO VÀ HY VỌNG
Trời đất giận chi gây nhiều thảm họa :
Núi lửa phun, lụt lội ở khắp nơi.
Quả đất nóng lên do chính con người,
Gây ô nhiểm nên địa cầu rung chuyển.
Vụ động đất sóng thần bên Nhật bản,
Nhà nát tan, người chết nổi tư bề.
Cảnh điêu tàn nghe thấy rất thảm thê !
Còn lo sợ lò hạt nhân rò rỉ...
Người dân Nhật thường nêu cao chí khí,
Cố đứng lên xây dựng lại cơ đồ.
Vì thương tâm 102 nước xúm vô.
Nguyện góp sức xoa tan buồn đau khổ.
Nhìn Cairo Hosni Mubarak sụp đổ,
Ở Bắc Phi cũng tranh đấu nhân quyền.
Khiến độc tài tham nhũng phải nể kiêng,
Đang toan tính tuồn tiền ra ngoại quốc.
Nước Việt nam cũng đến hồi khẩn cấp,
Cùng đứng lên dẹp tan lũ bạo quyền.
Không sợ lo, không hờ hững ngồi yên.
Quyết đoàn kết dành TỰ DO DÂN CHỦ.
Thanh Khang
Toronto, 25-03-2011
HỌA
BIỂN TÌNH THƯƠNG
Chỉ giây phút đã biến thành thảm họa
Sóng cuồng điên vật ngã cả vạn nơi
Gây tan tác đau đớn cõi lòng người
Nước Nhật thêm đất trời chấn động chuyển
Bao thế hệ tự vương lên nhân bản
Hấp thụ văn minh thẳng tiến mọi bề
Có nào ngờ chuốc nhận cảnh lê thê
Thiên tai kéo ùa về mang rên rỉ...
Không vì thế biến tan đi hùng khí
Vẫn bình tâm dù bị phố phường, đồ...
Vật chất lùa theo cơn lũ ào vô
Làm xơ xác một bồ đầy cảnh khổ
Chiến tranh xưa một lần làm gẫy đổ
Mộng mơ thu lãnh thổ với uy quyền
Vì đâu tin quả báo mà cử kiêng
Giờ thấy đó ưu phiền lan cả quốc
Biển tình thương thế giới loan cứu cấp
Nối vòng tay tới tấp phụ chánh quyền
Mau khôi phục đời sống người bình yên
Bên một nước láng giềng nền Tự Chủ
Minh Hồ
260311
XÔ BỜ BẾN KHỔ
Trong đời sống biết đâu là phước họa
Khoảnh khắc thôi tơi tả chốn mọi nơi
Ngàn cân đau đớn đè nặng lòng người
Sau thảm cảnh đất trời gây biến chuyển
Phá tất cả những gì tái cơ bản
Theo trào lưu tiến triển phát muôn bề
Tưởng không còn hình ảnh bước lê thê
Trên đường phố tràn trề buồn rên rỉ...
Động đất, sóng thần, nổ nguyên tử khí
Đã xóa đi hùng vĩ một tiền đồ
Động nhân tâm nhiều nước tiếp tay vô
Lời an ủi đuổi xô bờ bến khổ
Dù chuốc lấy tang thương và gẫy đổ
Từ nhân dân cho đến giới chánh quyền
Bình tỉnh làm thế giới thán phục kiêng
Sức chịu đựng vô biên người Nhật quốc
Vũ trụ như đang lâm vào nguy cấp
Chiến tranh dân sự dập nát cường quyền
Đến lúc chẳng còn sợ hãi lặng yên
Cùng đứng lên phá xiềng gông QUÂN CHỦ
Minh Hồ Đào
27.03.11
XƯỚNG
CHA ĐÀN CON ĐỊCH
Một bầu hai kép gánh Năm Đờn…
Con địch cha đàn…tiếng Cái Mơn.
Cầm sáo Cu ngồi lên giọng oán;
Dựng cò Bố kéo rệu dây hờn!
Xe cầm xe bán…nghe mùi mẩn;
Đồ phá đồ la…thổi véo von…
Lếu lố, ò e…quên sớm tối…
Nước non còn mất cũng không sờn!
Sỹ Bình 2011
HỌA
HÁT RONG
Họa bài thơ xướng cặp thầy đờn
Nghe tựa giựt mình xứ Cái Mơn
Người địch kẻ đàn như tiếng hét
Tưởng là náo loạn nổi ghen hờn!
Xóm chiều nhộn nhịp ...vang hò lái
Đồ Rế Fà Mi... trổi ví von...
Hòa lẫn âm giọng thành tiết tấu
Mặc cho sương lạnh phủ vai sờn
Minh Hồ Đào
17-03-11
TIẾNG ĐỜN VĂNG VẲNG
Đêm khuya văng vẳng tiếng ai đờn
Có phải hàng xóm xứ Cái Mơn?
Thấm thía lòng người buồn não nuột !
Niềm riêng u ẩn ở tâm hờn
Nghệ nhân ngày tháng trong quanh quẩn
Nốt nhạc rề mi réo rắc von...
Tít tịt tình tan... trầm bổng trổi
Bên đời mưa gió mãi không sờn !
Minh Hồ
18.03.11
XƯỚNG
TƯỞNG NIỆM HAI BÀ TRƯNG
Ngàn thuở rạng ngời với sử xanh.
Phất cờ nương tử cứu dân lành.
Dựng nền độc lập, không an phận,
Khơi mạch tự do, quyết đấu tranh.
Vung kiếm chỉ thành, thành đổ nát,
Cưỡi voi đuổi giặc, giặc tan tành.
Sa cơ, thân gởi giòng Sông Hát,
Khói sóng nghìn thu mãi dỗ dành.
Minh Tâm
HỌA
CHÍ HÙNG ANH BẤT TỬ
Mãi mãi lưu truyền bút tích xanh
Tiền nhân bảo vệ nước an lành
Giống dòng nước Việt luôn nung chí
Chống đuổi quân thù dẹp chiến tranh
Gương sáng ngời hùng anh bất tử
Qua bao triều đại đánh tan tành
Mộng xăm lăng chẳng còn manh giáp
Hậu thế đừng quên hãy giữ dành
Minh Hồ
11.03.2011
THÁNG 02
XƯỚNG
CHÍN KHÚC TƠ VÒ
Nhìn trời hiu hắt dạ như ngây
Tưởng đã vơi vơi thấy vẫn đầy
Tất bật áo cơm năm hóa chóng
Nhẩn nha trà rượu tháng thêm chầy
Ngỗng đi sáng sáng canh hơi gió
Khách ở chiều chiều dõi bóng mây
Một tấc lòng son mong giữ nuột
Tơ vò chín khúc giãi sao đây
Bùi Tiến
24-02-2011
HỌA
THAN THỞ
Về già nhớ lại tuổi thơ ngây
Thuở ấy nao nao ước vọng đầy
Ánh mắt nụ cười luôn mộng mị
Những ngày thân ái đã trôi chầy
Lúc xưa sớm sớm ngồi nghe chuyện
Nay đã đêm đêm với áng mây
Than thở vì đâu mà lạc bước
Quặn lòng tự hỏi : mãi nơi đây?
Minh Hồ
25-02-2011
AO ƯỚC
Áo não cung đàn dạ ngất ngây
Bởi đâu buồn buồn mãi dâng đầy
Nụ cười héo úa đôi môi nở
Giặc giả khắp nơi đã nổi chầy
Trông đợi sớm sớm thanh thản tới
Tâm hồn đêm đêm nhắn cùng mây
Đưa về quê cũ lời ao ước
Sống cảnh an bình như ở đây
Minh Hồ Đào
25-02-2011
THÁNG 01
HỌA
NỐI LIỀN VẠN DẶM
Nỗi ưu tư đã bay khỏi vùng nhớ
thời gian qua đôi lứa hứa hẹn nhau
sum vầy mong dừng dõi mắt đêm thâu
và hết hỏi khi nào ngưng độc thoại?
Dù hoàng hôn xuống rọi hồn tím cả
Bước chân tình thôi ngã trước lâm triều
lâu đài tương lai ao ước muôn điều
không như vạn gặp nhiều ôm hụt hẩng
Dẫu mùa đông khó tìm thấy vạt nắng
Nhân sinh đang lo lắng giá băng đau
từng sớ thịt thấm lạnh đến bao lâu
rồi sẽ thấy chìm sâu thuyền buồn hỉ?
Cho cuộc đời người được vui lên tí
chẳng có đem những kỷ niệm chia đôi
nối liền vạn dặm hai chốn xa xôi
mãi mãi xóa cảnh hồi âm chờ đợi
Minh Hồ
01.01.2011
XƯỚNG
MÙA TÌNH CÒN
Lời tình tự còn ghi trong cõi nhớ
một chiều hè gặp gỡ được quen nhau.
Đọc vần thơ lưu luyến mỗi canh thâu
khơi kỷ niệm thuở nào ta đối thoại
Làm sao quên trăng rọi trên biển cả.
Gió giao mùa xô ngã ngọn sóng triều
như ganh tị nhân thế hưởng bao điều
mà vũ trụ dệt thêu nhiều hụt hẩng.
Mây lang thang trên biển chiều nhạt nắng
tận đáy lòng trầm lắng nỗi buồn đau
mối tình xưa dang dở đã từ lâu
và cứ ngỡ chôn sâu niềm hoan hỉ?
Có ngờ đâu mùa tình đọng lại tí
tích tụ thành tri kỷ kết duyên đôi
hai miền núi biển cách trở xa xôi
tan biến cảnh bồi hồi trông ngóng đợi
Minh Hồ Đào
311210
XƯỚNG
THÂN ĐÔNG
Gió mùa thổi lạnh chẳng xem thường
Đứng tựa bên song ngó góc vườn
Nghe nhạc dịu dàng tâm nhẹ thoáng
Lắng tai văng vẳng khánh ngân trường
Vầng ô mây vén sương tan biến
Ánh nguyệt tia ngà chuyện thế vương
Vời vợi những mong thơ gởi tặng
Mấy vần tâm sự, nhớ quê hương
Đặng Xuân Linh
HỌA
THA THIẾT
Thời tiết năm nay đổi bất thường
Mùa đông chưa tới tuyết đầy vườn
Làm cho vạn vật đều ngơ ngẩn
Phút chốc lâm ly cảnh đoạn trường
Khắp nẻo đường phố trông vắng vẻ
Bóng người thưa thớt bước chân vương
Sớm chiều mù mịt màng sương lạnh
Tha thiết mau về lại cố hương
Minh Hồ
07.01.11
NẠN LỤT MÙA ĐÔNG
Tuyết rơi sương lạnh tưởng bình thường
Nay lụt tràn ngập các mảnh vườn
Phong cảnh điêu tàn ôi thảm thiết
Đời người sao cứ khổ miên trường
Mong sao thiên tai ngưng tan tác
Đem lại bình yên, hết vấn vương
Giọt lệ muôn nơi thôi đọng lại
Trên mi người sống cảnh ly hương
Minh Hồ Đào
XƯỚNG
NHỚ CÁNH MAI VÀNG
Bao năm chưa hưởng ý thanh nhàn
Những muốn về quê đón Tết sang
Nhớ cánh mai xinh tươi bến mộng
Thương nhành liễu yếu đẹp hương ngàn
Đường quen xóm nhỏ vui hình ảnh
Ngõ cũ thôn nghèo nét điểm trang
Nếu biết người xưa còn đứng đợi
Thì mình trở lại kiếm chuông vàng.
Nguyễn Gia Linh
HỌA
ƯỚC MONG
Ước mong tới tuổi sống an nhàn
Vui thu điền viên ngày tháng sang
Bỏ hết bên đời vương vấn phủ
Chờ về nơi cõi tận mây ngàn
Buông xuôi sướng khổ đường trần tục
Cho kiếp nhân sinh hết điểm trang
Thân thể hình hài đã được tạo
Từ khi cha mẹ kết tơ vàng
Minh Hồ
17.01.2011
MỪNG XUÂN SANG
Còn mấy hôm nữa sẽ được nhàn
Cùng nhau đón mừng chúa xuân sang
Bánh chưng, dưa giá tràn đầy hủ
Hương vị quê hương chả bạc ngàn
Tuy vậy nhưng mà sao thiếu vắng
Bóng người hiền mẫu dáng đài trang
Thuở xưa náo nức ba ngày Tết
Trong ánh bình minh nắng rực vàng
Minh Hồ Đào
17.01.2011
Thứ bảy, ngày 01 tháng một năm 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét